Chương 31: Vú em
Đại Đông: Tránh sang một bên, đừng quấy rối, để tôi.
Dịch: Bơ
Beta: Cúc kiên cường
Đại Đông theo công việc trực luân phiên này từ rất lâu rồi, từng giải không ít lồng, thứ hạng trên danh phả cũng không quá thấp, ít nhất vẫn cao hơn mẹ của Chu Húc là Trương Bích Linh ngày càng ra rìa mấy bậc.
Nhưng thật ra hắn cũng không được bình tĩnh chín chắn cho lắm.
Mỗi lần vào lồng gặp phải tình huống nào đó hắn đều sẽ bị hoảng sợ. Thứ duy nhất luyện càng ngày càng tốt chính là khả năng diễn xuất.
Điều đáng ăn mừng là hắn chưa từng trực luân phiên một mình bao giờ, mỗi lần vào lồng đều có Chuột hoặc một người cộng sự khác đi cùng.
Chỉ cần có cộng sự ở đây thì hắn sẽ luôn là một người đàn ông mạnh mẽ.
Đại Đông yên lặng rụt tay phải sờ vào khoảng không về, hít thở sâu một chút, sau đó nâng bả vai. Tay Chuột đặt trên vai hắn cũng cử động theo, nhỏ giọng hỏi hắn: \”Anh nhấc vai lên làm gì?\”
\”À, không có gì.\” Nghe thấy tiếng người vẫn ở bên cạnh, hơn nửa hồn Đại Đông quay về. Dù tay đang bị \’người\’ dắt thì cũng không đáng sợ cho lắm. Hắn nhỏ giọng bảo: \”Tôi chỉ thử xem cậu có sợ không thôi.\”
\”Tôi có gì đâu mà sợ?\” Phía trước Chuột là Đại Đông, đằng sau là Lão Mao, đúng là chẳng có gì để sợ cả. Hắn hỏi vặn lại: \”Hay là bản thân anh đang sợ đấy?\”
Đại Đông phỉ nhổ: \”Không nói với cậu vì sợ dọa cậu thôi, hên là tôi đứng đầu chứ nếu hai ta đổi vị trí thì có khi cậu bây giờ không thở nổi ấy.\”
Chuột đã quá quen với điệu bộ giả vờ mạnh mẽ của tên da ngăm này, hắn cạn lời: \”Có khoe khoang thì tí nghỉ rồi bốc phét tiếp.\”
\”Ờ phải rồi, những người khác vẫn còn ở đây chứ?\” Đại Đông cất cao giọng, dùng âm lượng đủ để tất cả mọi người nghe thấy hỏi một câu.
Đây thật ra là hành vi điển hình để tăng thêm lòng dũng cảm, nhưng vì mặt mũi nhà họ Trương nên Chuột không bóc mẽ hắn.
Chu Húc, Hạ Tiều và Tôn Tư Kỳ đều là mấy đứa trẻ trung thực, chúng lần lượt lên tiếng, vô cùng nể mặt.
Đại Đông lại hỏi: \”Người đằng sau thì sao?\”